ĐAM MỸ NÔNG GIA NHẠC TIỂU LÃO BẢN

* NÔNG GIA NHẠC TIỂU LÃO BẢN - 农家乐小老板* Tác giả: sử dụng Mễ Du Diêm - 柴米油盐 (Củi gạo dầu muối)* Thể loại: Đam... More


You are reading

NÔNG GIA NHẠC TIỂU LÃO BẢN

Romance

* NÔNG GIA NHẠC TIỂU LÃO BẢN - 农家乐小老板* Tác giả: dùng Mễ Du Diêm - 柴米油盐 (Củi gạo dầu muối)* Thể loại: Đam mỹ, chủng điền văn, hiện nay đại, sinh tử...

Bạn đang xem: Đam mỹ nông gia nhạc tiểu lão bản


Tác giả: Sài Mễ Du Diêm

Edit: Tenni

Beta: Jean

Link: jeannguyen1106.blogspot.com/2016/06/muc-luc-nong-gia-nhac-tieu-lao-ban.html

*****

Chuyện nhóm Trần Thiên Vũ tới Lưu gia đánh người, Trần An Tu không cố ý đề cập với ba mẹ. Lần này hắn chẳng thèm lo lắng việc Lưu gia có tiếp tục tới quậy hay không, chỉ sợ bọn họ không dám tới nữa thôi. Nhưng bọn hắn giấu, đâu có nghĩa là những người khác cũng kín miệng, bố mẹ Trần qua hai ngày đều biết hết. Bất quá ngay lập tức cả cha Trần tính tình trước giờ luôn rất tốt, nhưng lần này cũng chẳng nói thêm gì, chỉ là ở trước mặt người ngoài không đau không ngứa răn dạy 2 câu, bảo rằng không được rủ mấy đứa em đi theo quậy phá nữa, rủi không cẩn thận làm người ta bị thương thì sao đây, đủ thứ linh tinh. Đại khái mặc kệ là ai, nhưng trải qua một trận nguy hiểm kia, đối với Lưu gia giỏi Lưu Tuyết đều chẳng còn giữ lại chút tình cảm thân thích nào.

Lần này bố Trần thật sự tức giận, ngay cả Trần Thiên Tề sau khi biết được tin tức, tự mình tới cửa xin lỗi, ông cũng chưa mang lại sắc mặt tốt. Ông vẫn luôn là vị trưởng bối ôn hòa, trước kia mang lại dù 2 nhà có nháo qua nháo lại thế nào, cũng chưa từng bày ra sắc mặt âm trầm trước mặt con cháu, đây là lần đầu tiên, "Anh sắp 40 tuổi rồi, vợ thì không quản được, còn nam nhi thì không chăm sóc tốt, gặp chuyện gì đều trốn tránh, anh còn là đàn ông không? Anh nhìn lại bộ dáng của mình đi, hiện giờ giống cái gì? Trước cơ tôi không la rầy anh, vì cảm thấy anh đã trưởng thành, làm việc tự có chủ ý của riêng mình, không cần mấy lão già như tôi cầm tay chỉ dạy. Mà anh thì sao, anh đã làm được gì? Chính là Lưu Tuyết 3 lần 4 lượt đến nhà chú của anh quậy, đến nhà cô út của anh phá, nhà chúng tôi có thể nhịn đều đã nhịn. Có phải anh cảm thấy cha anh làm quan liêu bên ngoài, hiện giờ anh lại là bác sĩ, nên chúng tôi không dám chọc vào nhà anh đúng không? Chúng tôi đều phải nhìn mặt mấy người mà sống đúng không?".

Trong ấn tượng của Trần Thiên Tề chưa từng nhìn thấy chú hai giận đến như vậy, hắn ta không phản bác được lời nào, chỉ liên tục nói, "Không, không, cháu không dám nghĩ như thế, chú hai, chú là trưởng bối, chú nói thế nào, cháu đều nghe theo ạ".

"Thiên Tề, việc đã như vậy, hiện tại anh đừng tới nói với tôi mấy lời dễ nghe đó làm gì. Tôi và chú tía của anh trước kia chịu đựng nhẫn nhịn xuống, không vì cái gì khác, đơn giản chính là nghĩ đến mặt mũi của cha anh và anh, vì thanh danh nhà họ Trần chúng ta. Anh cảm thấy nếu để người ngoài chỉ chỉ trỏ trỏ nói: 'Mọi người xem nhỏ dâu của Trần Kiến Minh dám chỉ vào mặt chú chồng mà mắng kìa!', hay là: 'Vợ Trần Thiên Tề còn dám ra tay đánh thím chồng của cô ta!', như vậy dễ nghe lắm sao? Mặt mũi chúng tôi rất vẻ vang sao? Chỉ biết người ta sẽ cười vào mặt mà nói: 'Mọi người xem nhà họ Trần kìa, lớn không biết bé cháu, nhỏ thì nửa điểm quy củ cũng không có'. Thôi, thôi quên đi, tôi không muốn nói mấy chuyện đó với anh nữa, hiện giờ cũng chẳng rảnh đâu mà lo mặt mũi gì. Bà nội của anh còn nằm vào bệnh viện, tay tiểu Chương bị mấy tên lưu manh đó chém bị thương, anh khỏi cần tới xin lỗi tôi làm gì, tôi chẳng muốn nghe mấy lời đó. Chừng nào anh đem mọi việc vào nhà cháu giải quyết rõ ràng thì lại đến nói sau. Nhà chú nhì của anh mặc dù không tiền, nhưng chẳng thiếu chút đồ vật này, anh đem theo đồ của mình về, tôi rất bận, anh không còn việc gì khác thì về đi".

Ba Trần nói lời này rõ ràng là đuổi người, mặc dù chưa tới mức quá nặng, nhưng Trần Thiên Tề bị ông nói tới sụp 2 vai không ngẩng đầu lên được. Muốn giải thích vài câu, ngẩng đầu lên nhìn thấy cha Trần giận đến xanh mặt, thật sự chẳng biết nên nói gì mang lại phải. 1 người đàn ông cứ đứng bên cạnh cửa chính như vậy, lễ vật vừa mới xách từ trên xe xuống còn chất đống bên chân, đúng là đi cũng không được, ở cũng không xong. Chú tía Trần đứng một bên nhìn thấy như vậy có chút không đành lòng, thằng bé tuy không tốt nhưng đã từ nhỏ nhìn lớn lên, đâu thể nhẫn tâm đối xử như với người lạ được. Ông há miệng thở dốc, nhìn thấy trước cửa cửa hàng Mạo Mạo đang chạy tới chạy lui đuổi theo quả bóng cao su, liền cái gì cũng chưa nói ra. Hôm đó nếu không phải do Chương Thời Niên đứng ra ngăn cản, lỡ như chẳng may xảy ra cái gì ngoài ý muốn, thì hôm nay Thiên Tề tới đây nhận lỗi có ích lợi gì. Tưởng tượng đến cảnh đó, chút thương hại và đồng tình mỏng manh vào lòng Trần Kiến Hạo cũng bị thu hồi.

Trần Thiên Tề thấy chú cha xưa ni luôn dễ nói chuyện cũng không lên tiếng, liền biết lần này tới xin lỗi chắc chắn không được kết quả gì. "Chú hai, chuyện này quả thật là bởi cháu không thể quản Lưu Tuyết mới để mọi chuyện đến nông nổi như vậy, chú giận là đúng, cháu biết hiện tại nói gì cũng vô ích". Hắn ta từ vào áo vest móc ra 1 chiếc thẻ, bước về trước 2 bước đặt cái thẻ lên bàn trà đặt cạnh tường, "Chú hai, vào đây có 4 vạn, cháu cũng chẳng biết có đủ bồi thường tổn thất vào tiệm hay không. Chú cứ cầm trước, nếu không đủ thì hôm nào cháu tới đưa thêm, mật mã cháu có viết phía sau thẻ".

Ba Trần còn chưa kịp nói gì, Mạo Mạo thấy được liền tưởng có đồ chơi mới, không chạy theo bóng cao su thiên nhiên nữa, tung tăng nhảy nhót chạy tới cầm trong tay. Trần An Tu từ bên ngoài vào, bé lại giờ lên cho ba ba xem.

Trần An Tu cầm lên nhìn thử, là 1 tấm thẻ rất mới, giống như vừa mới tạo. Nhìn nhìn lại, thấy Trần Thiên Tề đang đứng vào tiệm vật liệu, thì còn có gì không rõ chứ. Hắn tùy tiện bỏ thẻ vào túi, "Tiền này là anh phải đền, tôi thay cha tôi nhận lấy", dựa vào cái gì không lấy chứ?.

Trần Thiên Tề thấy Trần An Tu cầm thẻ, cho rằng có cơ hội chuyển biến trên người chú em họ này. Từ lúc An Tu và Chương Thời Niên sống chung, tính tình của chú ấy so với lúc trước bình thản hơn không ít, "An Tu, thương tích của Chương Thời Niên, tôi..."

Không nhắc đến còn đỡ, vừa nhắc tới tên Chương Thời Niên, sắc mặt vốn hòa hoãn của Trần An Tu liền lạnh xuống, chưa nói câu nào liền đấm vào ngực Trần Thiên Tề. 1 cú đấm này của hắn không hề nương tay, dùng sức 10 phần, chỉ một cú đấm thôi đã khiến Trần Thiên Tề lảo đảo lui về sau 2 bước, cơn đau cuồn cuộn kịch liệt vào lồng ngực, "Đừng cho rằng tôi nhận tiền thì tha thứ đến anh với Lưu Tuyết, về sau tốt nhất anh đừng lắc lư trước mắt tôi, bằng không liền không chỉ đấm 1 cú như hôm nay đâu".

Chú ba thấy An Tu không giống như nói chơi, liền đưa tay kéo Trần Thiên Tề đi, sợ 2 đứa cháu nóng giận sẽ đánh nhau ở đây. Với thể trạng này của Thiên Tề, An Tu chỉ cần 3 cú đấm, 2 cú đá là có thể đánh ngã nó. Hơn nữa nhìn bộ dạng này của An Tu, hẳn là cơn điên tiết còn nghẹn ở trong lòng chưa tan, ra tay chẳng hề biết nặng nhẹ. Nếu đánh người bị thương nặng về sau còn rắc rối hơn a.

"Cháu về trước đi, Thiên Tề", chú ba đẩy Trần Thiên Tề đi ra ngoài.

Trần Thiên Tề mặc dù biết rõ là vì Lưu Tuyết sai trước, nhưng hôm ni liên tục bị lạnh nhạt như vậy, trong lòng hắn ta cũng tức giận. Chú ba đẩy ra, hắn ra cũng thuận thế đi ra ngoài.

"Cầm đồ của anh về, nhà chúng tôi không thiếu", Trần An Tu đem quà cáp Trần Thiên Tề có đến đều quăng ra ngay lập tức cổng nhà. Bên ngoài có người đi ngang nhìn thấy được, Trần An Tu cũng chẳng muốn giữ gìn thể diện cho bạn bè làm quái gì, trực tiếp chỉ và đống đồ và nói, "Mau đem đống đồ đó đi đi".

Trần Thiên Tề cứng đầu cứng cổ, chẳng thèm nhìn tới mấy thứ kia, xoay đầu liền đi.

Trần An Tu thấy vậy, vừa nhấc chân liền đá văng mấy thứ kia ra ngoài đường. Chú ba chạy tới chụp lại chân hắn, "An Tu, đừng nháo nữa, khiến người ta chê cười kìa", ông gom hết đồ rồi thả lên xe Trần Thiên Tề.

Xe Trần Thiên Tề vừa khởi động, đối diện có 3 chiếc xe cộ đang chạy đến, không thấy được biểu tượng của xe, nhưng nhìn là biển số là từ nơi khác đến, 3 chiếc xe đều ngừng ở cửa hàng vật liệu xây dựng. Chiếc đầu và chiếc cuối sau khi ngừng lại ổn định nhưng chẳng có ai xuống, chỉ có chiếc ở giữa, 1 người trẻ tuổi ngồi ở ghế phó lái mở cửa ra trước, sau đó đi tới mở cửa phía sau của xe, lần lượt có 2 ông bà cụ bước xuống.

Xem thêm:

"Ba mẹ, sao 2 người tới sớm vậy ạ? Chẳng phải nói buổi chiều mới đến sao? nhỏ và anh tư còn tính buổi tối với Mạo Mạo và Tấn Tấn đi thăm 2 người đây ạ", Trần An Tu thu lại vẻ mặt giận dữ, bước nhanh đến đỡ Quý Trọng Kiệt và Chương Vân đưa ra xuống xe. Sau khi 2 ông bà cụ đến Lục Đảo không lâu, liền nhận được tin lão chiến hữu bị bệnh, nên tới tỉnh thành khác thăm bệnh trước. 1 chuyến này vừa đi liền hơn 2 tháng, mấy ngày trước mới vừa điện thoại thông báo chuẩn bị trở về, đến lúc đó sẽ cùng nhà hắn trở về Bắc gớm ăn tết.

Lão gia tử cười nói, "Sáng sớm liền xuất phát, trên đường rất thuận lợi, chuyện này nói sau đi, bố mẹ bé đâu rồi?".

Ba Trần ở trong phòng vừa nghe được tiếng liền ra cửa đón, "Lão đại ca, chị Chương, hôm qua em còn nghe An Tu nói anh chị buổi chiều mới đến, không nghĩ lại nhanh như vậy, bên ngoài lạnh lắm, mau vào ngồi đi".

Lão gia tử vừa vào cửa nhìn thấy vào tiệm trống rỗng, mắt hơi lóe lên 1 chút, "Chú đây là muốn sửa chữa cửa hàng ư? Thế nào mà chẳng có dụng cụ gì vậy", nhìn trống huơ trống hoác.

Người ta vừa vào cửa, bố Trần chẳng muốn nói mấy chuyện phiền lòng đó, một lần nữa trộn ấm trà và bưng ly tách lại đây, "Xảy ra chút chuyện, thuận tiện sửa chữa lại một chút thôi ạ. Mạo Mạo, ông bà nội ở Bắc kinh tới rồi này, nhỏ mau ra đây xem".

Lão thái thái vừa nghe nói Mạo Mạo ở chỗ này liền rất vui vẻ, mới vừa ngồi xuống liền đứng dậy hỏi , "Mạo Mạo cũng đây sao? Tôi đi xem cháu nó".

"Nó ở trong buồng đấy chị, vào trỏng cũng một lúc rồi, chẳng biết đang làm gì?".

Mạo Mạo đại khái ở vào buồng nghe được thanh âm, liền mở miệng đáp, "Ông nội, nhỏ rất bận a".

Lão gia tử cùng lão thái thái vừa nghe được lời này của bé đều cười ha hả, lần này đến phiên lão gia tử đập tay xuống bàn đứng dậy nói, "Mới bao lâu không gặp mà thằng bé trở thành người bận rộn như vậy rồi à, tôi cũng muốn coi thử nó vội vàng cái gì nào".

Trần An Tu đi theo 2 vị lão nhân vào trong, liền thấy Mạo Mạo béo đô đô đang ngồi trên bồn cầu nhỏ hình nhỏ vịt đặt ở gần cửa sổ, đang thở hổn hển thở hổn hển mà đi ị a, còn tự mình biết quần cởi ra nữa chứ. Chắc là vào chốc lát có nhiều người bước vào du lịch thăm quan thế này, cu cậu còn ngượng ngùng mà nhúc nha nhúc nhích mông nhỏ.

"Ba mẹ, mọi người trước tiên ra ngoài ngồi đi a, đợi chốc nữa bé rửa sạch mang lại nó dứt lại dẫn ra ngoài", cái mùi này thiệt không tốt chút nào a. Bồn cầu nhỏ này, lúc trời ấm ấp thì để bên ngoài, trời lạnh, cha Trần mỗi ngày cọ rửa sạch sẽ rồi đem để vô phòng.

Lão gia tử liếc nhìn Trần An Tu 1 cái nói, "Nó mới bao lớn chứ, tôi còn chê cháu trai ruột của tôi sao?".

Lão thái thái cũng cười bảo, "Lúc này mới mấy tháng không gặp, Mạo Mạo đều biết tự mình đi WC rồi nhỉ".

Đối với thằng cháu nội béo múp của mình, tía Trần đều không hề keo dán kiệt mà khen ngợi, "Về điểm này không phải em tự khen đâu, chị Chương, Mạo Mạo nhà chúng ta học đồ vật rất cấp tốc a".

Người vào phòng đã lâu không gặp, hoà thuận vui vẻ. Ở bên ngoài, tài xế Khúc Tĩnh sau thời điểm tìm chỗ đậu xe cộ xong, đi đến bên cạnh 2 chiếc xe còn lại gõ gõ cửa sổ xe, chẳng biết nói gì với người ngồi bên trong, liền thấy 2 chiếc xe kia rất mau liền khởi động xe cộ rời đi. Trấn Thu Lý có người nhìn thấy một màn này, bọn họ có lẽ không hiểu biết nhiều, nhưng chiếc xe cộ này là xe của quân đội, cái này họ vẫn nhận ra, trong lòng cũng thầm phỏng đoán, chẳng biết phụ vương mẹ Chương Thời Niên có lai lịch thế nào mà được xe cộ quân đội đưa đón nhỉ?

Những người khác nhận thức, không đạo lý gì Trần Thiên Tề không hiểu điều này. Hắn ta không chỉ nhận thức, mà còn biết rõ đây là biển số xe cộ của tỉnh ủy quân khu, bèn hỏi chú cha Trần còn chưa rời đi, "Chú ba, ba mẹ Chương Thời Niên làm gì ạ?".

"Bọn họ đều lớn tuổi như vậy rồi, mặc kệ trước kia làm cái gì, chắc chắn đã về hưu nhiều năm rồi". Ông quả thật không biết gì, anh nhì và chị dâu không nói, ông cũng chẳng hỏi, hỏi nhiều chỉ làm người khó chịu thôi. Nói thế nào thì Chương Thời Niên đã tìm công việc mang đến Thiên Ý và Văn Văn, cái này cũng đủ rồi, đặc biệt là mấy năm nay đàn ông thay đổi thế nào ông đều thấy rõ ràng. Nếu để Thiên Ý và Văn Văn tự tìm công việc, dựa vào trình độ và bằng cấp của 2 đứa nó, dù có làm mệt sống mệt chết 1 tháng chỉ kiếm được cỡ 7 – 8 ngàn là cùng. Hiện giờ chỉ một mình Văn Văn mà đã kiếm được nhỏ số ấy, công tác cũng nhẹ nhàng, nói ra rất có thể diện, ông thấy như vậy là đủ lắm rồi.

Trần Thiên Tề chẳng rõ là chú ba cố ý không nói xuất xắc là thật sự không biết, nhưng hiện giờ hắn đã hiểu rõ một việc, lai lịch Chương Thời Niên có lẽ không đơn giản như biểu hiện bên ngoài đâu.

*****J xí xọn: Đọc đến đoạn Trần Thiên Tề nhận lỗi mà nóng máu. Đến nhận lỗi mà ko thật lòng, thấy chú tía ko biện hộ dùm mình liền muốn ra về. Sau đó còn nghĩ rằng: dù là Lưu Tuyết không đúng trước nhưng An Tu làm vậy là quá đáng. Đúng là trình độ vừa ăn cướp vừa la làng là đây ---> bộ hắn ta xin lỗi là người khác phải tha lỗi à, bà mẹ nó!!!