TÂN QUÝ PHI TÚY TỬU

Mỹ nhân trong ca khúc của Lý Ngọc sở hữu vẻ đẹp thượng cổ huyễn ảo và đầy bi thương, sắc xảo như món ngọc quý thời xưa, và bao gồm vẻ sầu vương mông lung ấy càng làm tăng lên vẻ rất đẹp của họ. Mộng đẹp dễ tan, hợp lí cái gì ý muốn manh đều khiến cho người ta càng thêm lưu lại luyến?

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, Bất hứa trần giới kiến bạch đầu.

Bạn đang xem: Tân quý phi túy tửu

(Người đẹp nhất từ xưa như tướng mạo giỏi, chẳng để fan ta thấy bạc đầu. Ý mong mỏi nói mỹ nhân thường yểu mệnh) 

Những bài bác hát của Lý Ngọc Cương, chắc rằng do chịu tác động khá nhiều bởi xuất phát là nghệ sĩ ghê kịch của anh, hầu hết thấm đẫm vẻ đẹp của thơ, họa, với mỹ nhân. Đặc biệt là mỹ nhân. Đó hoàn toàn có thể là thiếu phụ quý phi chúng ta Dương cùng với tấn thảm kịch của triều Đường hoa lệ trong “Bài hát new về quý phi say rượu” (“Tân Quý phi túy tửu”), xuất xắc vẻ đẹp long lanh mà tinh tế của mỹ nhân trong ghê Kịch và của chính bản thân khiếp Kịch trong “Sắc nước hương trời”, hay điệu múa say mê của thanh nữ vũ nữ Trường An vào “Câu chuyện trường An” kì ảo như một áng văn liêu trai.

Tự cổ hồng nhan thường bội nghĩa mệnh.

Nhưng vẻ đẹp cùng rất số phận bi quan của thiếu phụ khiến cho những người ta nuối tiếc, càng khiến cho tất cả những người ta quyến luyến không quên.

Bài hát new về quý phi say rượu (新贵妃醉酒 Tân Quý phi túy tửu)

Câu chuyện tình yêu bi đát của Đường Minh Hoàng và Dương Quý phi, Dương Ngọc trả – một trong những tứ đại mỹ nhân của Trung Hoa, sẽ được bài bác hát này miêu tả từ mắt nhìn của hồng nhan bạc mệnh này. Trung Quốc thời Đường, vua Đường Minh Hoàng (cũng chính là Đường Huyền Tông) khôn cùng mực sủng ái Dương Quý phi, vì mỹ nhân không tiếc nuối hao tốn chi phí của cùng sức dân, chỉ riêng mỗi lần nàng cho hồ Hoa Thanh vệ sinh suối nước nóng đang lãng phí không ít ngân khố. Sau này, đế vương ngày càng sa vào tận hưởng lạc, quăng quật bê chính sự, dẫn mang đến nội loạn, Đường Minh Hoàng và Dương Quý phi yêu cầu bỏ tởm thành chạy vào khu đất Thục (Tứ suốt cả ngày nay). Đường đi gian khổ, lương thực đã hết, mà lại Dương Quý phi cùng họ sản phẩm của nàng vẫn phấn kích no đủ, khiến cho quân sĩ không phục, nổi lên chống lại, ép Đường Minh Hoàng phải xử tử Quý phi. (Câu chuyện này còn được hậu chũm thêm một đoạn trùng phùng lỗi cấu trên cung trăng vào trong ngày rằm tháng tám nữa, cùng đây trở thành giữa những truyền thuyết khét tiếng về Trung Thu)

Truyền thống từ xưa tới nay vẫn vậy, sự suy sụp của một vương triều hay được đổ lỗi cho một vài cá nhân, cùng còn thường xuyên không dừng lại ở đó là một cô gái nghiêng nước nghiêng thành. Thay nhưng, ai đúng ai sai, liệu ta có thể nói rằng cho rõ được tốt không?

Câu hỏi này, vĩnh viễn nặng nề mà dành được câu trả lời.


《新贵妃醉酒》 “Bài hát new về quý phi say rượu”

那一年的雪花飘落梅花开枝头那一年的华清池旁留下太多愁不要说谁是谁非感情错与对只想梦里与你一起再醉一回

Năm đó hoa tuyết tung bay, đầu cành mai nởNăm đó mặt bờ Hoa Thanh, còn vương lại quá nhiều sầuChớ bảo ai yêu cầu ai không, tình là đúng tốt saiChỉ nguyện trong giấc mộng, được cùng bạn say thêm lần nữa

金雀钗玉搔头是你给我的礼物霓裳羽衣曲几番轮回为你歌舞剑门关是你对我深深的思念马嵬坡下愿为真爱魂断红颜

Thoa vàng trâm ngọc là món quà fan dành tặng taLuân hồi vài ba bận, điệu nghê thường xuyên vì fan mà ca múaẢi tìm Môn, là nỗi nhớ của người so với taGò Mã Ngôi, ta vị tình, hồng nhan hồn đoạn*

*Gò Mã Ngôi ngơi nghỉ ải tìm Môn, tương truyền là nơi Dương Quý phi mất.

Xem thêm:

爱恨就在一瞬间举杯对月情似天爱恨两茫茫问君何时恋

Yêu hận chỉ trong nháng chốcNâng chén nhắm tới trăng, tình man mácYêu hận phần nhiều quá mờ mịtMuốn hỏi người liệu từng cồn chân tình

菊花台倒影明月谁知吾爱心中寒醉在君王怀梦回大唐爱

Đài hoa cúc in trơn trăng sángNào ai biết sự lạnh ngắt trong tim taSay trong khoảng tay ngườiMơ về tình yêu khu vực Đại Đường

Sắc nước hương trời (国色天香 Quốc nhan sắc thiên hương)

Đây là 1 bài hát tụng ca vẻ đẹp của nghệ thuật Kinh Kịch. Trong bài có sự phối kết hợp giữa giọng hát của Lý Ngọc Cương, với vẻ rất đẹp truyền thống, cùng với giọng rap giờ đồng hồ Anh hiện đại của một rapper người Mỹ (phần rap giờ đồng hồ Anh tại chỗ này không dịch). Từ lời ca, chúng ta có thể nhìn thấy nhì vẻ rất đẹp của tởm Kịch Trung Quốc, hotgirl soi gương điểm trang, nhân vật mặc liền kề ra trận, một phú quý kiều diễm, một hào hùng chấn động, vào khoảnh khắc cách ra tự vở kịch năm nào. Đó là vẻ đẹp mắt xưa cũ của một môn thẩm mỹ truyền thống, đã biết thành lãng quên bởi không ít người, nhưng tính đến tận ngày nay, trong trái tim người hát, vẫn chính là “sắc nước hương thơm trời”.


《国色天香》 “Sắc nước hương thơm trời”

月初升伶人上妆我描眉凤冠配霓裳水袖轻舞长歌似酒香长歌似酒香长歌似酒香

Trăng vừa lênKép hát điểm trangTa vẽ màyMũ phượng cùng với áo nghê thường*Tay áo vơi nhàng cất cánh múaKhúc ca như mùi hương rượuKhúc ca như hương rượu

áo nghê thường*: áo lông chim bảy màu giống hệt như cầu vồng (nghê: mong vồng, thường: áo váy). Nghe đồn đây là chiếc áo các nàng tiên mặc, khi Đường Minh Hoàng lên cung trăng quan sát thấy, về lệnh cho những cung chị em mặc áo này rồi múa hát, điện thoại tư vấn là điệu “Nghê thường xuyên vũ y” (áo lông chim bảy màu).

夜未央 胡琴声扬弦温热 人聚月倚墙一阕曲弹出多少真相国色天香


Đêm chưa tàn, tiếng lũ hồ réo rắtDây còn ấm, người tụ hội, trăng tựa mặt tườngMột khúc hát liệu nói được từng nào hư thựcSắc nước hương trời…

满堂红


名角登场我整装 铠甲配银枪十八般武艺威风亮相云漫天搏风击浪战鼓擂喊声天响刀光剑影里荡气回肠

Đỏ rực phòngVai diễn khét tiếng lên sân khấuTa khoác áo cận kề cây giáo bạcMười tám ban võ nghệXuất hiện nay đầy uy phongMây đầy trời, khuấy tan sóng gióTrống trận nổi, tiếng thét vang trờiTrong bóng đao ánh kiếmChấn đụng lòng người

情不知所起一往而深牡丹亭 


“Đình chủng loại đơn”**: (âm Hán Việt: chủng loại Đơn đình) một vở hát cổ của Trung Quốc, người sáng tác là Thang Hiển Tổ (đời Minh), nhắc về chuyện tình ma-người thân một thư sinh với một tiểu thư phận hầm hiu mất sớm, nhờ cất hộ hồn vào bức chân dung. “Tình ko rõ từ đâu, sớm đang quá sâu nặng” được mang từ lời đề tựa của vở kịch này.

他们说落幕就是散场


我却忍不住一直思量他们说旧戏文已泛黄我却当作是国色天香我却当作是国色天香

…Người ta nói, mành hạ là kịch hết fan điTa lại không chớ được nghĩ suyNgười ta nói, vở kịch cũ đang quá lỗi thờiTa lại coi đó bắt đầu là sắc đẹp nước hương thơm trờiTa lại coi đó bắt đầu là sắc đẹp nước hương trời.


Câu chuyện trường An (长安故事 trường An rứa sự)

Trường An, ngôi trường An!Trường An là đế kinh của Trung Quốc ở thời đơn vị Đường, thời đại phù hoa diễm lệ bậc nhất trong lịch sử dân tộc của giang sơn này. Không hề ít ca khúc đã nói đến địa danh này giống hệt như một trái đất huy hoàng đầy mộng ảo, ca khúc “Câu chuyện ngôi trường An” của Lý Ngọc cưng cửng cũng vậy. Vào ca khúc này, ta như thấy lại một mẩu chuyện tình năm nào trên đất Trường An, hoàn toàn có thể là một nàng vũ nàng vô danh, cũng đều có thể đó là Dương Quý phi trong truyền thuyết, tại mảnh đất nền phồn hoa mỹ lệ ấy, gồm hoa lê nở, gồm đậu tương tư, nữ vì ai nhưng ca múa, vì ai mà lại dốc trọn cha kiếp duyên tình…?


伊从何处来尘烟落满怀弄舞胡旋醉弄歌羽衣来玉簪为谁戴霓裳为谁裁曾回首陌上来时花正开

Nàng từ đâu nhưng tới, khói xe vương đầyMúa điệu múa Hồ, khoác áo lông vũTrâm ngọc vày ai nhưng mà cài, áo nghê thường do ai cơ mà mặcTừng ngoái đầu nhìn trên phố hoa nở

伊从长安来寻梦已千载繁花落尽处心未惹尘埃花容为谁改芳名等谁猜流年过一曲绕梁成天籁

Nàng từ trường sóng ngắn An tới, tra cứu mộng đang ngàn nămNơi phồn hoa tàn lụi, trái tim chưa từng vướng lớp bụi trầnDung mạo vị ai mà núm đổi, tên thiếu nữ đợi ai cho tới đoánNăm mon đi qua, một khúc dư ba thành tiếng nhạc trời

只道痴心不改转眼花已成海施粉黛长安倾尽三世爱

Chỉ bảo rằng lòng say mê không đổi, chớp đôi mắt hoa sẽ thành bể sâuThoa phấn kẻ mày, chốn Trường An dốc không còn tình bố kiếp

看我水袖轻舞舞出风华绝代阑珊处一世梨花满头开

Xem ống tay áo thiếp dịu múa, tầm vóc mỹ lệ tốt trầnNơi lửa đèn tàn lụi, trên đầu ai hoa lê nở trọn kiếp này

伊从长安来寻梦已千载繁花落尽处心未惹尘埃

Nàng từ trường An tới, kiếm tìm mộng sẽ ngàn nămNơi phồn hoa tàn lụi, trái tim chưa từng vướng vết mờ do bụi trần

花容为谁改芳名等谁猜流年过一曲绕梁成天籁

Dung mạo do ai mà nắm đổi, tên nàng đợi ai cho tới đoánNăm mon đi qua, một khúc dư vang thành tiếng nhạc trời

只道痴心不改转眼花已成海施粉黛长安倾尽三世爱

Chỉ bảo rằng lòng ham không đổi, chớp đôi mắt hoa đang thành bể sâuThoa phấn kẻ mày, vùng Trường An dốc hết tình ba kiếp

看我水袖轻舞舞出风华绝代阑珊处一世梨花满头开

Xem tay áo thiếp nhẹ múa, dáng vẻ mỹ lệ xuất xắc trầnNơi lửa đèn tàn lụi, trên đầu ai hoa lê nở trọn kiếp này

那年梨花依旧相思不及采摘可释怀经年旧梦今仍在

Năm ấy hoa lê như cũ, đậu tương tư* không ai kịp háiCó buông quăng quật được không, mộng cũ bao năm tiếng vẫn tại

đậu tương tư*: có cách gọi khác là hồng đậu, một loài thực trang bị thân gỗ, trái hình tròn, red color rực, vỏ cứng, thường được hái làm đồ trang sức, tương truyền là nước đôi mắt của người yêu nhau không chạm mặt được nhau, khóc ra máu, rơi xuống cơ mà thành. Tục xưa rước hồng đậu làm cho vật biểu tượng cho “tương tư”.

总有千般风情却万般无奈多少泪生死谁慧眼看开

Luôn như thế, phong tình còn lại biết bao nuối tiếc nuốiBao nhiêu lệ, ai hoàn toàn có thể nhìn mang lại thấu tử sinh