Vạn kiếp yêu em 2 chương 21

*

: Đây là hố của lính mới nhà mình, bạn này chăm hơn ta với Đường mỡ thừa nhiều nên mọi bạn ủng hộ ý thức bạn í mau ra chương new nhen *bắn tim*. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! ❤

Edit: Syn

Chương 21

Bì tị nạnh ngẩn fan trong đáy giếng cả buổi, đầu óc xôn xao không thể suy nghĩ ngợi được gì, chờ tới lúc bụng đói rượu cồn cào ầm ĩ thì trời sẽ là hoàng hôn. Cô ngẩng đầu nhìn trời, nắng dần tắt, phần lớn đám mây hồng bập bềnh trôi, bít khuất khía cạnh trời chiều, dự báo không lâu sau độc nhất vô nhị định sẽ sở hữu mưa, cổ họng so bì Bì đang khát khô.

Bạn đang xem: Vạn kiếp yêu em 2 chương 21

Cũng may đáy giếng hết sức quen thuộc, trước đó cô từng ở bình thường với Hạ Lan, phơi ánh trăng, chữa trị thương đông đảo ở vào này, tuy thời gian không những nhưng cảnh vật với cơ quan phía bên trong cô ráng khá rõ. Dịp Hạ Lan bị thương mê man cô đã các lần bước vào đường hầm để lấy thức ăn. Cho nên vì thế khi Hạ Lan Huề vừa đi cô liền khởi động cơ quan. Mở cửa, bước vào đường hầm, ngoặc vài ba lần, dẫn thẳng đến căn phòng ngủ tối đen, nhưng bây giờ cô gồm ấn từng nào lần thì ô cửa vẫn ko mở ra, phía vị trí kia cánh cửa đã bị khóa.

Tế Ti đại nhân đã quen sống trong nhẵn tối, nên tại chỗ này không đính thêm đèn. Suy bì Bì tải trong mặt đường hầm, lần tìm trong bóng về tối so với ban đầu cầm đèn pin đi, có khác hoàn toàn rất lớn. Tị nạnh Bì xem vô số phim ma, cả phần đường chỉ nghe thấy tiếng bước đi của mình, luôn luôn cảm thấy bao gồm cái gì đó theo dõi. Cứ như vậy, cô sởn tóc gáy chạy qua chạy lại, thử vô số phương pháp cũng tất yêu đem cánh cửa sắt dày mở ra, trung tâm trạng cô lập tức tất tả chạy về đáy giếng. Đáy giếng cũng là một màu đen, nhưng còn có chút tia sáng sủa yếu ớt rọi vào.

Chẳng lẽ Hạ Lan Huề thiệt sự mong mỏi cô đói nhưng chết? phân bì Bì không nghĩ là Hạ Lan Huề sẽ làm thật. Hoàn toàn có thể anh chỉ cảnh cáo hù dọa cô nhưng thôi, nhưng thời hạn trôi qua bởi vậy chẳng buộc phải anh ta nên mở ra rồi sao? Cô thà tin đấy là một trò chơi dai của Tế Ti đại nhân. Nếu anh đề xuất mật mã đến vì vậy thì đề xuất sẽ để cho cô một mạng. Tị nạnh Bì ôm quan tâm đến như thế liên tục chờ đợi. Khung trời cứ dần dần tối.

Bì bì nằm dựa vào ghế, cũng trù trừ qua bao lâu, trên đỉnh đầu truyền mang lại tiếng bước chân. Hạ Lan Huề cúi đầu nhìn xuống nói: “Bì Bì, vẫn viết mật mã hoàn thành chưa?”

“Anh đi bị tiêu diệt đi!” phân bì Bì tức giận hét lên. Cô cho rằng Hạ Lan Huề xuất hiện ở đây mang lại dù không tồn tại mật mã thì cũng mang lại cô cơm trắng hay nước gì đó. Nào biết sinh sống phía trên đã hết người sinh sống đó.

“Đến một trái hãng apple cũng không còn lại sao?” so bì Bì chú ý trời quát “Hạ Lan Huề, nếu tôi rất có thể đi thoát ra khỏi đây, hoàn hảo sẽ không tha mang lại anh! Có xuất sắc đừng chạy, xuống đây, tôi liều mình với anh!” .

Ong ong ong, âm thanh của bì Bì vang vọng trong miệng giếng, màng nhĩ ước ao thủng, phổi vẫn muốn nổ tung. Cô la lên nữa ngày, không tồn tại người đáp, trái lại phía bên ngoài truyền mang đến tiếng gió thổi ào ào, làm đêm hôm dưới đáy giếng trở nên càng lạnh đến buốt người. Bị giam từ buổi sáng đến giờ, tị nạnh Bì chỉ khoác một bộ quần áo mỏng, khắp cơ thể bị run lên vày lạnh. Ở tp C , ngày đông nhiệt độ bên ngoài rất lạnh, ở kế bên vườn hoa sẽ kết một tầng băng mỏng, so bì Bì kiếm tìm khiến phía bên trong đáy giếng chỉ có duy nhất mẫu khăn tắm color trắng, cũng chần chờ để lại cơ hội nào, rớt nghỉ ngơi dưới khu đất dính đầy bụi, đã biến thành màu đen. Cô mặc kệ tất cả khoác lên người, từng bước một tiến vào con đường hầm.

Căn hầm trong tâm đất, nhiệt độ cao hơn so với phía bên ngoài một chút, mà lại vẫn cực kỳ lạnh khiến cho hàm răng cô va đụng khanh khách. Xem ra lần này Hạ Lan Huề không phải muốn cô chết bởi đói, chết bởi khát, mà cụ thể là hy vọng cô bị ướp lạnh chết nha! tị nạnh Bì thê lương nghĩ, xuống xe pháo lửa, ngày hôm kia cô thuộc Hạ Lan Huề chạm mặt nhau ở thành phố C , thái độ của anh cùng với cô vô cùng tốt, ít nhất vẫn coi như là khách khí. Giúp cô sửa vòi nước, ngủ thuộc giường cùng với cô, giúp cô xử lý kẻ nạt mình, thấy cô đi mệt mỏi cũng rất có thể cõng.

Mặc mặc dù chuyện hồi xưa không nhớ rõ, nhưng so với cô vẫn khôn cùng quan tâm. Thẳng cho ngày đồ vật ba, so bì Bì từ bỏ sớm đã thiếu tín nhiệm thân phận của anh, tuyên bố chỉ rất có thể giao khóa xe cho quan lại Hạt, vẫn muốn anh gửi ra sảnh vắng phía sau, thì cách biểu hiện của Hạ Lan Huề biến đổi 180 độ. Anh đến tp C chắc chắn vì khóa xe và mật mã, trước kia đo lường lừa cô, cơ mà bị quan lại Hạt tiến công lén, lại lộ diện thêm hoán vị Linh Sư làm cho anh ói nóng, nắm là biến đổi chiến lược, bắt đầu dùng phương án mạnh.

Hạ Lan Huề đến thành phố C không hẳn vì cô, càng không suy nghĩ cô, còn nếu như không lấy được mật mã, rất có thể dùng mánh khoé tàn nhẫn… thậm chí là giết bị tiêu diệt cô!!! bì bì ao ước vứt vứt ảo tưởng, đồng ý hiện thực: trường hợp Hạ Lan Huề giống hệt như Hạ Lan Tĩnh Đình trước đây, do vậy cô sẽ mặc kệ anh cho dù anh gồm yêu cô xuất xắc không, cô vẫn không khiên chế được nhưng mà yêu anh, cô ước ao ở bên anh, hỗ trợ anh mặc dù đánh đổi bằng cả tính mạng. Mà lại nếu Hạ Lan Huề này là giả, do đó lại có vụ việc lớn! Hạ Lan Tĩnh Đình thực đang ở chỗ nào ? phải chăng là bị nhốt? Có gặp nguy hiểm giỏi không? Thiên Hoa trước tiếng vẫn ở kề bên anh tại sao lại mất tích? bạn của hồ nước tộc tại sao lại không phát hiện? 

Tất cả chỉ rất có thể giải đáp từ bỏ anh? bì Bì tuyệt đối không nhằm Tế Ti giả tận dụng tình cảm của cô để triển khai mục đích mờ ám, sau cuối làm tổn thương mang đến Hạ Lan Tĩnh Đình đoạt mất quyền lực. Càng thiết yếu để hồ nước tộc hiện ra một bạo quân mà thiết yếu cô lại là người đồng lõa.

Nghĩ cho tới đây, phân bì Bì cảm giác trách nhiệm của chính bản thân mình thật nặng trĩu nề, cô ko thể y hệt như Từ Hi thái hậu năm đó bị tiêu diệt không minh bạch, đề nghị vừa chạy trốn vừa tra chân tướng. Nhưng mà trên fan cô từ bên trên xuống bên dưới chỉ bao gồm “kính chiếu yêu”, quan yếu ăn, càng quan yếu uống…

Suy nghĩ về về quá khứ cả giờ đồng hồ, nửa đêm tị nạnh Bì đói mang đến mềm nhũn cả chân. Ví như là trước kia, gặp phải trường hợp như vậy cô các lắm chỉ bi tráng cảm thán mang đến qua thời gian, nhưng từ khi bôn ba, không ai ở sau lo lắng, không âu yếm tốt đến mình. Nhưng mà vừa bệnh nặng mấy ngày, cô cơ hồ nước còn chưa xuất hiện gì vào bụng. Ăn bánh bao chung Nghi làm tuy hơi no, lại vì chưng phát hỏa một trận mà tiêu hao hết. Bữa trưa rất đa dạng và phong phú nhưng lại bị Thiên Nhị làm rầm rĩ cũng không ăn uống đàng hoàng…như vậy rất có thể thấy khung hình cô chưa phải là đói bình thường đâu. So bì Bì hết quan sát đông rồi lại nhìn tây xem xét cách ra khỏi đáy giếng, bất chợt nhiên bên trong đường hầm mở ra vài tia sáng.

Trong ko trung, tất cả một vật bé dại bay lơ lững phạt ra ánh nắng lam yếu ớt ớt, đầu lớn tròn mình nhỏ. Trong khi bị hô hấp của bì Bì hấp dẫn, vật nhỏ bay càng gần, bay tới chóp mũi của tị nạnh Bì, nhẹ nhàng dịch chuyển tới trước đôi mắt của cô. Tị nạnh Bì chú ý vật nhỏ tuổi không chớp mắt, lúc mới đầu cô tưởng là đom đóm, như nhìn kĩ lại vật nhỏ dại trước mắt này cơ hồ nước trong suốt, chiếc đầu nho nhỏ, làm việc xung quanh gồm vài loại xúc tua vạc ra tia nắng kì lạ. Chung quanh miệng có một đám tơ nhỏ dại tua tủa , trên không trung thích hợp lại, theo không khí giữ động.

Đây chưa hẳn là bé sứa sao? mang dù hình dáng không giống như với con sứa cơ mà Hạ Lan Huề nuôi vào hồ, nhưng mà lại cùng một kiểu chuyển động. Hình dáng xòe ô đầu nhìn chung, so với cô nhưng nói phần lớn là sứa.

Sứa chưa phải là sinh vật sống ở biển lớn sao?

Dù không sống ở đại dương đi nữa, cũng hoàn hảo không cất cánh bay sống trên trời như thế này được, trời a!!!!

Bì tị nạnh không kiềm được va vô vật nhỏ tuổi một cái, ko có bất kể cảm giác gì của thiết bị sống, cứ như thể ảo ảnh, nhưng sau khi cô đụng nhẹ này lại nhẹ nhàng văng ra. Cô thổi mấy bé sứa kia một hơi, nó hoạt động dọc theo hơi thở của cô mang đến trong giếng, dần dần bay lên cao, rồi tự nhiên biến mất.

Nói vật nhỏ dại có hình dáng, nhưng lại thiết yếu sờ được, nói nó vô hình, thổi khí lại chạy mất, so bì Bì ngơ ngác nghĩ, duy nhất định là vì cô đói quá có mặt ảo giác .

Thời gian lại trôi qua đo đắn bao lâu, bên trên đỉnh đầu dần lòi ra tia nắng mặt trời, tị nạnh Bì đang đói bụng muốn bất tỉnh nhân sự đi, càng run sợ muốn phải thoát ra khỏi đây. Biện pháp duy nhất là cần đi theo con đường hầm tìm lối ra.

Xem thêm: Đo Chiều Cao Cân Nặng Online Để Biết Gầy Béo, Đo Sức Khỏe (Bmi) Online

Tục ngữ bao gồm câu : “thỏ khôn có tía hang”, đây là chỗ lánh nạn của hạ lan nhất thiết phải bao gồm lối ra khác. Hạ Lan trước đây chưa từng nói đến chỗ này, ở đây lại lắm lối ngõ ngoặc, lối ra nằm ở chỗ nào đây? bì Bì ngồi không yên, vắt lấy gan góc đi vào bên phía trong đường hầm, lần theo mặt đường mòn trong trí nhớ. Bên phía trong đường hầm có chút không khô ráo lại ví dụ có giờ nước nhỏ dại giọt. Thường xuyên đi vài ba chục bước, dò mẫn theo dọc từ vách đá , bên trên có một đồ gia dụng tròn tròn, bì Bì rứa lên nhờ vào xúc giác phán đoán hẳn là ốc sên, trong tâm không ngoài vui vẻ. Vội vàng vã chạy về lòng giếng coi trái nhiên là ốc sên.

Trên truyền ảnh nói, ốc sên này như là lòng white trứng lại ít mỡ là món ăn thương mến của fan Pháp, 1 năm ước tính khoảng tầm 6 triệu bé ốc bị ăn. Bé ốc sên này mặc dù không cần hàng của pháp tuy thế vẫn có thể ăn được đi…Bì bì sớm vẫn đói mang đến không chịu nổi, liền dùng chân ghế phá vỏ ốc, cũng không xem xét bẩn hay không, gỡ kẹp trung khu trên đầu xuống, lôi ốc sên thoát ra khỏi vỏ rồi ăn…

Bì tị nạnh nghĩ thầm, con ốc sên này nếu tất cả thêm chút tỏi hành xác định sẽ khôn cùng thơm đi! bên phía trong miệng bì bì hiện thời chính là vị bùn cùng đất, còn bị kết dính răng. Ăn xong xuôi ốc sên không thấy no mà ngược lại còn đói hơn. Cô mau chóng gạt quăng quật sự khiếp sợ bóng tối, lần mò vách đá vào trong con đường hầm một vòng, cũng chỉ thấy được cha con ốc, phá vỏ mang thịt cũng chưa đến một thìa, dẫu vậy đành tạm gật đầu ăn sạch . Bụng trước giờ vẫn than phiền không ngừng, sau cuối cũng chịu đựng lắng xuống…ít ra cũng ko vang dội như thời điểm trước.

Bì Bì cảm giác có tí lực, bước đầu tìm lối thoát hiểm ra ngoài. Xung quanh toàn nhẵn đêm, sờ soạng qua lại sau cùng cũng tìm thấy điểm không giống thường. Cẩn trọng sờ trái nhiên vách tường nghỉ ngơi trên đầu có một chiếc lỗ nhỏ dại thụt sâu vào, cô cùng với ngón tay cần sử dụng sức ấn một cái, “lộp bộp”, ban ngành mở ra. Suy bì Bì dùng sức đẩy không được, ngay tức khắc kéo trở về, cửa mở, một cơn gió to lớn đẩy vào, thiếu hụt chút nữa đem phân bì Bì thổi bay lên trời. Cô gắt gao ôm lấy cánh cửa, sau một lúc lâu new thò đầu ra output dò xét.

Nói là một cánh cửa, không bằng nói rằng là cửa ngõ tử.

Bên ngoài đó là vách núi, vách tường đá trực tiếp tắp, trung tâm vách đá có một vài ba cây thông. Đối cùng với hạ lan nhưng mà nói khoảng cách như vậy khôn cùng gần nhưng còn so với Bì Bì, siêu mạo hiểm, nếu dancing xuống 99% sẽ xẻ chết.

Bì suy bì ngồi bết xuống ôm đầu thiếu thốn chút nữa vạc điên. Biện pháp cửa này đối với hồ tộc tất nhiên là đối chọi giản. Phía bên dưới vách núi có tương đối nhiều cây, bọn họ rất có thể như khỉ nhưng mà leo cây, từ khu vực này nhảy đầm xuống cấp tốc gọn. Dẫu vậy mà so bì Bì không thể. Nếu rất có thể quay ngược thời gian, suy bì Bì hy vọng từ người biến thành khỉ. Không thể do vậy được! phân bì Bì không quăng quật cuộc, cô đem lại niềm tin quan sát tứ phía, lần này cô phát hiện, bên dưới chân cô chừng nửa mét tất cả một vách đá vươn ra ngoài. Ở thân vách đá có một đội nhóm chim cũ, bên phía trong có hai quả trứng với một nhỏ chim diều hâu ko nhúc nhích. Tị nạnh Bì hoảng sợ, cô sợ hãi bị diều hâu tập kích, vội vàng đóng cửa lại, nghĩ nghĩ, lại mở hé cửa ra.

Con chim diều hâu kia bên cạnh đó đã chết từ lâu, bì bì mang một nhánh cây bên cạnh đâm con chim nửa ngày mà không tồn tại động tĩnh. Cô liền nhanh tay mang hai quả trứng chim đưa vào trong con đường hầm. Gõ dịu vào quả trứng, bên phía trong là một bé chim nhỏ đã chết, mắc không mở, trên bạn cũng không tồn tại một cọng lông. Phân bì Bì lại đập một trái trứng khác, cô trọn vẹn thất vọng, quả trứng này cũng giống như vậy. Xem ra diều hâu mẹ gặp phải địch thủ hoặc bị thợ săn bắn bị thương, nỗ lực cố gắng bay về tổ, ko kịp ấp trứng đã chết đi. Đây là núi cao, gió khủng xác của chim mẹ còn chưa kịp phân huỷ đã biết thành gió núi hong khô.

Bì tị nạnh vừa ăn bốn nhỏ ốc sên, dạ dày như bộ động cơ vừa new khởi động, thực cai quản run rẩy, bụng gầm thét, phân bì Bì nhắm mắt lại, lạy lạy với con chim chết: “Hâu huynh, xin đắc tội!” cô rước chim non bỏ vô miệng, nhai vài cái liền nuốt xuống. Thiết bị nhất, mùi vị thật sự nặng nề nuốt, đồ vật hai, bởi nhịn đói nhiều ngày dạ dày không ham mê ứng được …toàn bộ đều mửa ra. So bì Bì thiếu hụt chút nữa khóc, chim không ăn được thì thôi, ngay cả bốn con ốc sên trân quý cũng ói ra. Mặc dù sao cô cũng là động vật đã tiến hoá nha, ăn tươi nuốt sống chưa hẳn sở ngôi trường của cô.

Xem ra phải ăn uống chín, suy bì Bì suy nghĩ nghĩ, tức thời ra bên phía ngoài nhặt một tảng đá, lại bẻ một cành cây khô, cỏ khô sở hữu về, cô lấy đá đánh lên vách đá nửa ngày, sau cuối lửa cũng cháy lên đám lá khô. Bì Bì đem nhỏ chim khô còn lại nướng, nhỏ chim cơ cũng chẳng có thịt gì, nướng chính xong xuôi Bì so bì cầm trong tay rảnh xé nạp năng lượng hết. Một miếng xuống bụng không thể mùi vị, cô đem luôn xác chim bà mẹ lên. Con chim mẹ xem qua khá lớn, cô muốn ăn, ăn hoàn thành nhất định no, chỉ bất ngờ diều hâu tuy phệ nhưng chỉ toàn lông, nhổ lông rước nội tạng, chỗ rất có thể ăn được không hề bao nhiêu. Thịt chim vốn đã bị gió thổi khô từ lâu, lại bị nướng chín ngày càng cứng như đá, cô hệt như đang gặm khúc gỗ. Phân bì Bì sử dụng sức xé nhỏ tuổi miếng thịt, miễn cưỡng nuốt xuống, mong muốn dạ dày cường đại của cô rất có thể tiêu hóa.

Ăn hết mấy thiết bị vào bụng, tị nạnh Bì cuối cùng cũng cảm xúc khỏe hơn, cơ mà miệng lại cực kỳ khát. Mười mấy tiếng đồng hồ thời trang liên tục không có giọt nước làm sao vào bụng, bốn con ốc sên vừa rồi vốn bao gồm tí nước cũng đã biết thành nôn ra. Qua vài tiếng đồng hồ thời trang nữa, cô liền lâm vào trạng thái mất nước nghiêm trọng, đến lúc đó những thứ sẽ thật sự chấm hết.

Cô quan tiếp giáp địa hình lại một lần tiếp nữa rồi chỉ dẫn một kết luận: “Đi xuống dưới chính là chết, bò lên thì hoạ may mới có khả năng sống sót”. Đáy giếng phương pháp đỉnh núi chỉ có khoảng mười mét. Bên trên tuy rằng tất cả vách núi nhô ra tuy vậy lại chằng chịt không đồng đều, chưa phải là cực nhọc leo, nhưng sự việc là treo mình thân trời, quan sát xuống vực thẳm, thêm gió núi bát ngát cuồn cuộn, băng tuyết trơn, một chiếc sảy chân liền thành “thiên cổ”, trung khu lý run sợ là vụ việc lớn nhất.

Tiểu Cúc ham mê võ thuật, thích đấm bốc, thích tất cả trò đùa vận động, từng là một tay leo núi cừ khôi. Thời gian rảnh, tị nạnh Bì cũng cùng nữ đi chơi. Có lẽ là trong suy bì Bì tất cả DNA tướng mạo quân của Tuệ Nhan, từ nhỏ cô vẫn biết leo cây, leo tường vô cùng giỏi, không hề ít người cảm xúc leo núi rất khó học, còn cô càng leo càng cảm thấy dễ dàng. Nghĩ về tới đây, cô đùng một phát nhớ tới chiếc ghế dựa ở đáy giếng làm bằng dây thừng. Cô liền quay lại mở chiếc ghế dựa đem dây thừng, đem luôn luôn cả loại khung sắt mang lại cửa đường hầm. Đem một đầu dây buộc vào eo mình, một đầu còn sót lại buộc vào khung sắt ghế dựa. Suy bì Bì thử một chút, dù cho là dây thừng hay size sắt vẫn còn đó chắc chắn, khu vực cửa nhỏ tuổi hẹp lại có khung fe giữ. Tất cả tầng này đảm bảo dù dịp leo lên bao gồm sẩy chân té xuống, cũng sẽ không rớt xuống vực thẳm, nếu như ý còn hoàn toàn có thể bò lên lại đường hầm…

Làm chấm dứt hết tất cả, có lẽ rằng là vừa mới ăn “thịt thô nướng”, cổ họng bì Bì chuẩn bị bốc khói. Không thể chần chừ nữa, cô tức khắc lập tức chà xát hai tay, lau cat đất bám dính phòng trượt, dỡ giầy thể thao, cắn răng, mở cử chui ra ngoài, nhị chân đứng ngay gần tổ chim diều hâu, ngửa đầu nhìn tứ phía vách núi, tìm con đường leo lên, nơi nào bắt đầu leo, để chân vào đâu, hướng phía đông hay là hướng tây, trong trái tim vừa hạ quyết định, nhì tay cô bỏ lên trên vách đá, nhì chân cần sử dụng sức lún một cái, thân thể kề giáp với vách đá liền ban đầu bò lên.

Gió núi khôn xiết mạnh, thổi “vù vù” bên tai, phân bì Bì bò mấy cách coi như quen thuộc tay, nhưng không dám nhìn xuống, đang tính ngủ ngơi, thình lình ở kề bên xuất hiện tại một đám hắc điểu nhắm đến chỗ cô xông đến, đó là linh tước hoán vị Linh Sư , lòng suy bì Bì hốt hoảng tay vừa trượt, “a nha” một tiếng, rớt xuống. May nhưng mà bị dây thừng duy trì lại, đám chim kia phía lại địa điểm cô xua theo, nhắm vào mắt cô phẫu thuật xuống. Tị nạnh Bì cấp vàng ôm lấy đầu, mang ra “kính chiếu yêu” nhắm tức thì đám chim tê chiếu “xuy” một tiếng đám chim bị chiếu tê lập tức trở thành mất. Còn đám chim không biến thành chiếu mang lại vẫn hướng khu vực cô vọt tới, tay trái phân bì Bì chuyển gương sang trọng tay buộc phải chiếu vào đám chim hủy diệt hết từng đàn, cấp vàng cụ lấy dây thừng bò lên. Không tồn tại vách đá đặt chân, tị nạnh Bì chỉ hoàn toàn có thể làm như hồi bé, treo lơ lửng sử dụng sức nhị tay nỗ lực dây thừng bò lên. Nhì tay bị dây thừng chà sát, rất nhanh liền chảy máu, bì Bì gặm chặt răng. Lúc lên đến nơi nhì tay đang nhễ nhại tiết tươi. Cô lại một lần tiếp nữa trèo lên, cô hết sức sợ gặp phải đám linh tước đó nữa, cô đẩy cấp tốc tốc độ, mắt sắp tới thấy đến đỉnh núi, bên hông bỗng nhiên căng thẳng, dây thừng không được dài, nhưng đỉnh núi lại có khối đá to nhô ra, tạo thêm độ khó.

Bì Bì sẽ phải bỏ dây thừng ra, chú ý hướng tảng đá xem xét khoảng để chân tay, sử dụng sức trèo lên. Trước mắt bí quyết đỉnh núi chỉ với lại vài ba bước, nhị chân so bì Bì đột nhiên bị trượt, chỉ với lại hai tay đang còn trên vách đá. Chú ý xuống khoảng để chân vừa rồi, trên vách đá kết băng nhẵn loáng. Tị nạnh Bì đang có vớ căn phiên bản là cấp thiết nào đặt chân lên được. Tị nạnh Bì cứ bởi vậy treo giữa không trung vài giây, trong thâm tâm sinh ra vài tia vô vọng và béo hoảng…..chẳng lẽ từ bây giờ liền vứt mạng như thế này?

Ngẩng đầu lên xem xét, bên tay trái có chỗ vững, chỉ cần tay buộc phải bắt được vị trí đó, đem thân thể nghiêng lên nửa mét , là có thể đứng chân trái ngơi nghỉ vách đá. Nhưng nếu như không đủ lực thả, tay cần không đưa sang được…vậy thì ngã xuống là chắc chắn chắn.

Bì Bì đã không còn sự lựa chọn, chớp nhoáng hít một hơi, nhì mắt trợn tròn, cánh tay khá cong sử dụng sức, cánh tay phải đưa lên vững vàng phụ thuộc vào vách đá! Chân trái liền dịp đó theo đà liền một chiếc đạp lên.

Thành công!!!

Đứng sống đỉnh núi ngắm cảnh cảm giác thật là tốt!!!

Nhưng mà, bất thừa cô lại gặp gỡ được Tế Ti đại nhân.

Tế Ti đại nhân hình như đã ngóng đây cực kỳ lâu, bì Bì bò lên tiếp cận trước khía cạnh anh, Tế Ti đại nhân khóe miệng hễ một cái, trù trừ là khóc, xuất xắc cười, hẳn là cười chế nhạo, anh ung dung nhạt đưa mang lại cô chai nước khoáng: